thớ lợ
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Tính từ:
- Khéo léo, đưa đẩy một cách thiếu thành thật để làm vui lòng người khác: "Thớ lợ" dùng để miêu tả cách nói năng, cư xử khéo léo bề ngoài nhưng thiếu sự chân thành, thường với mục đích chiều lòng hoặc lấy lòng ai đó.
Ví dụ sử dụng
- Tính từ:
- Cô ấy ăn nói rất thớ lợ, ai nghe cũng thấy vui tai. (Cô ấy nói chuyện rất khéo léo và chiều lòng, ai nghe cũng thấy vui tai.)
- Anh ta có cái tính thớ lợ, lúc nào cũng tìm cách nịnh nọt sếp. (Anh ta có tính khéo léo đưa đẩy, lúc nào cũng tìm cách nịnh nọt sếp.)
Các cách sử dụng nâng cao
"giọng nói thớ lợ": giọng nói ngọt ngào, chiều chuộng nhưng có thể thiếu thật lòng.
- Nghe cái giọng thớ lợ của hắn mà tôi thấy không tin tưởng. (Nghe cái giọng nói ngọt ngào đưa đẩy của hắn mà tôi thấy không tin tưởng.)
"thái độ thớ lợ": thái độ tỏ ra dễ chịu, vui vẻ một cách quá mức cần thiết, có vẻ giả tạo.
- Đừng có cái thái độ thớ lợ ấy với tôi, cứ nói thẳng đi. (Đừng có thái độ khéo léo giả tạo ấy với tôi, cứ nói thẳng ra đi.)
Biến thể và từ gần giống
- Khéo léo (tính từ): có kỹ năng, sự khôn ngoan trong hành động hoặc lời nói (thường mang nghĩa tích cực, trung lập hơn "thớ lợ").
- Nịnh hót (động từ): dùng lời nói ngọt ngào, tâng bốc để lấy lòng (mang nghĩa tiêu cực rõ rệt).
- Dụng ngọt (cụm từ, ít dùng): dùng lời lẽ ngọt ngào để dụ dỗ, thuyết phục.
Từ đồng nghĩa
- Ngọt ngào (giả tạo): lời nói êm tai nhưng không thật lòng.
- Dẻo miệng: nói năng khéo léo, mềm mỏng (có thể dùng theo nghĩa trung lập hoặc hơi tiêu cực).
- Mật ngọt: lời nói ngọt ngào như mật (thường hàm ý nguy hiểm, giả dối).
Từ trái nghĩa
- Thẳng thắn: nói thẳng, không vòng vo, giấu giếm.
- Thật thà: chân thành, không giả dối.
- Cộc lốc: nói năng ngắn gọn, thô lỗ, thiếu sự khéo léo.
Thành ngữ, tục ngữ liên quan
- "Mật ngọt chết ruồi": Lời nói ngọt ngào, xu nịnh có thể rất nguy hiểm. (Thành ngữ này có sắc thái gần với ý nghĩa tiêu cực của "thớ lợ").
- "Khôn ngoan chẳng lọ thật thà": So sánh sự khôn ngoan, khéo léo (đôi khi giả tạo) với sự thật thà. Cách nói "thớ lợ" thường nghiêng về vế "khôn ngoan" không thật lòng trong câu này.
- Khéo léo, đưa đẩy một cách thiếu thành thật cho người ta vui lòng: Ăn nói thớ lợ.